Cẩm Nang Dành Cho Người Mới Về Sự Dâng Hiến - Tác giả: Vladimir Savchuk - Câu Gốc Mỗi Ngày


Cẩm Nang Dành Cho Người Mới Về Sự Dâng Hiến

Tác giả: Vladimir Savchuk



Mục lục

Lời Giới Thiệu

Sự Tể Trị Của Chúa Và Sự Buông Thả ........................................ 


▶️Chương 1


Phần Mười .................................................................... 


Chương 2


Của Lễ Hy Sinh ..................................................................... 


Chương 3


Cho đi .................................................................................... 


Chương 4


Ân Tứ Ban Cho ..................................................................... 


Kết Luận

Tấm Lòng Rộng Rãi ............................................................... 


Chú Thích .............................................................................. 

Chương 2
Phần Mười





Từ phần mười đơn giản có nghĩa là một phần mười. Lần đầu tiên Kinh Thánh nhắc đến việc dâng phần mười xuất hiện trong Sáng Thế Ký đoạn 14 câu 20, khi Áp-ra-ham dâng mười phần trăm để đáp lại sự chiến thắng và phước lành mà Đức Chúa Trời đã ban. Ông dâng phần đó cho một vị vua kiêm thầy tế lễ đầy huyền nhiệm tên là Mên-chi-xê-đéc, người mà về sau Kinh Thánh xem như một hình bóng và biểu tượng của Đấng Christ. Hê-bơ-rơ đoạn 7 đi sâu vào khía cạnh thần học của điều này và cho thấy Mên-chi-xê-đéc có liên hệ với một chức tế lễ cao trọng hơn chức tế lễ của A-rôn.
Điều thú vị là thế này: Chúng ta không biết Áp-ra-ham lấy ý tưởng dâng mười phần trăm từ đâu. Mên-chi-xê-đéc không hề yêu cầu điều đó. Không ai giảng một bài giảng nào về việc ấy. Áp-ra-ham đơn giản là đã làm như vậy.
Và Áp-ra-ham là tấm gương tốt nhất về một người tin Chúa trong thời Tân Ước, bởi vì ông được xưng công bình bởi đức tin, như Sáng Thế Ký đoạn 15 câu 6 và Rô-ma đoạn 4 câu 3 chép. Người có đức tin này đã dâng phần mười cho một Đấng là hình bóng của Đấng Christ. Điều đó rất quan trọng.
Lần thứ hai chúng ta thấy việc dâng phần mười là nơi Gia-cốp, cháu nội của Áp-ra-ham, trong Sáng Thế Ký đoạn 28 câu 20 đến câu 22. Ông đã có một cuộc gặp gỡ với Đức Chúa Trời vào ban đêm. Khi thức dậy, vì lúc đó còn nghèo, ông hứa sẽ dâng phần mười khi có điều gì để dâng. Gia-cốp đã lập một lời nguyện rằng nếu Đức Chúa Trời ban cho ông thịnh vượng và đưa ông trở về bình an, thì ông sẽ dâng cho Đức Chúa Trời một phần mười. Ông cũng đánh dấu nơi đó là nhà của Đức Chúa Trời. Việc dâng phần mười cho nhà của Đức Chúa Trời bắt đầu hình thành như một khuôn mẫu từ đây. Chúng ta không biết Gia-cốp có ý tưởng này từ đâu. Có thể Y-sác đã dạy ông. Có thể Áp-ra-ham đã làm gương cho ông. Hoặc cũng có thể điều này đã được truyền lại trong gia đình họ. Nhưng có một điều chúng ta biết chắc: Lời nguyện của Gia-cốp diễn ra trước thời Môi-se, trước Mười Điều Răn, và trước hơn sáu trăm điều luật sẽ được ban sau này.
Tiếp theo là thời của Môi-se, khi việc dâng phần mười trở thành một phần của Luật Pháp dành cho dân Y-sơ-ra-ên. Nhiều giáo sư Kinh Thánh lưu ý rằng việc dâng hiến của dân Y-sơ-ra-ên bao gồm nhiều hơn một loại phần mười, chẳng hạn như để hỗ trợ người Lê-vi, phục vụ cho các kỳ lễ thờ phượng, và chăm sóc người nghèo vào những thời điểm nhất định, như được chép trong Phục Truyền Luật Lệ Ký đoạn 14 và Dân Số Ký đoạn 18. Vì vậy, có người ước tính rằng trên thực tế tổng số của lễ mà dân Y-sơ-ra-ên dâng có thể nhiều hơn mười phần trăm rất nhiều.
Nhưng đây mới là điều quan trọng: Ngay cả dưới Luật Pháp, Đức Chúa Trời cũng gắn việc dâng phần mười với sự vui mừng, như Phục Truyền Luật Lệ Ký đoạn 14 câu 26 chép, với lòng kính sợ Chúa, như Phục Truyền Luật Lệ Ký đoạn 14 câu 23, với việc hỗ trợ công việc của Đức Chúa Trời và những người phục vụ Ngài, như Dân Số Ký đoạn 18 câu 21, Phục Truyền Luật Lệ Ký đoạn 18 câu 4 đến câu 5, II Sử Ký đoạn 31 câu 4, và với việc giúp đỡ người nghèo, như Phục Truyền Luật Lệ Ký đoạn 14 câu 28 đến câu 29. Đức Chúa Trời cũng gắn những lời hứa ban phước với sự vâng lời trung tín, như Ma-la-chi đoạn 3 câu 10 đến câu 12.
Phân đoạn nổi tiếng nhất về việc dâng phần mười mà có lẽ bạn từng nghe trong hội thánh là Ma-la-chi đoạn 3 câu 8 đến câu 12. Có người sẽ nói: "Đó là Cựu Ước. Điều đó đã chấm dứt rồi." Nhưng bối cảnh rất quan trọng. Ngay giữa Ma-la-chi đoạn 3, nơi nói về việc dâng phần mười, Đức Chúa Trời phán: "Ta là Đức Giê-hô-va, Ta không hề thay đổi", như Ma-la-chi đoạn 3 câu 6 chép. Dường như Đức Chúa Trời đã biết trước rằng chúng ta sẽ cố gắng gạt bỏ điều này bằng cách nói: "Điều đó đã qua rồi", nên Ngài nhắc chúng ta rằng bản tính của Ngài không hề thay đổi.
Trong Ma-la-chi đoạn 3, việc dâng phần mười không được trình bày như là cho đi, mà là hoàn trả. Đức Chúa Trời phán: "Hãy đem hết thảy phần mười." Ngài không nói: "Hãy quyên góp phần mười."
Tại sao vậy? Bởi vì phần mười được xem là điều vốn đã thuộc về Ngài. Hãy hình dung như thế này: Nếu bạn mượn xe của tôi để dùng vào cuối tuần rồi mang trả lại, thì bạn không phải là đang cho tôi một chiếc xe. Bạn chỉ đang trả lại điều vốn đã là của tôi. Nếu bạn từ chối trả lại, thì đó không phải là giữ lại, mà là lấy cắp. Có lẽ đó là lý do Đức Chúa Trời phán: "Các ngươi đã cướp của Ta", như Ma-la-chi đoạn 3 câu 8 chép. Đức Chúa Trời phán như thể phần mười thuộc về Ngài, bởi vì thật sự nó thuộc về Ngài.
Một chi tiết khác cũng đáng chú ý là Đức Chúa Trời phán: "Hãy thử Ta trong việc này", như Ma-la-chi đoạn 3 câu 10 trong bản Kinh Thánh Amplified chép. Thông thường, Kinh Thánh cảnh báo chúng ta không được thử Đức Chúa Trời, như Phục Truyền Luật Lệ Ký đoạn 6 câu 16, Ma-thi-ơ đoạn 4 câu 7, và Lu-ca đoạn 4 câu 12. Thế nhưng ở đây, chúng ta lại được mời gọi làm điều đó. Việc dâng phần mười là một sự thử nghiệm về lòng tin cậy. Chúng ta có tin rằng chín mươi phần trăm với phước lành của Đức Chúa Trời sẽ đi xa hơn một trăm phần trăm mà không có Ngài hay không? Mọi người mà tôi từng gặp, những người nghiêm túc thực hành điều đó, đều có một lời chứng thật khó có thể giải thích.
Ma-la-chi cũng chỉ rõ nơi để đem phần mười đến, đó là nhà của Đức Chúa Trời, "để có lương thực trong nhà Ta", như Ma-la-chi đoạn 3 câu 10 chép. Nói cách khác, phần mười giúp duy trì công việc của Đức Chúa Trời và thúc đẩy chương trình của Ngài trên đất, thông qua việc hỗ trợ chức vụ, chăm sóc con người, và cung cấp nguồn lực để truyền bá Lời Chúa.
Bây giờ, có lẽ một số người đang nghĩ: "Điều đó rất hay, Vlad, nhưng chúng ta là những người tin Chúa trong thời Tân Ước."
Đúng vậy, Chúa Giê-xu đã làm trọn Luật Pháp. Nhưng không phải mọi điều trong Cựu Ước đều bị loại bỏ. Chúng ta vẫn cầu nguyện bằng Thi Thiên. Chúng ta vẫn sống theo sự khôn ngoan của Châm Ngôn. Chúng ta vẫn tôn trọng các tiêu chuẩn đạo đức của Đức Chúa Trời được bày tỏ trong Mười Điều Răn. Khi nói đến những thực hành trong Cựu Ước, cách tiếp cận của tôi rất đơn giản. Nếu Tân Ước nói rõ rằng điều gì đã chấm dứt, thì điều đó đã kết thúc. Nếu Tân Ước làm sáng tỏ một điều nào đó, thì chúng ta làm theo cách đã được làm sáng tỏ. Nếu điều đó không bị hủy bỏ, thì chúng ta nên cẩn thận trước khi vội vàng gạt bỏ nó, đặc biệt khi điều ấy gắn liền với bản tính không hề thay đổi của Đức Chúa Trời.

Chúa Giê-xu Không Bao Giờ Dạy Về Phần Mười
Có lẽ bạn đã từng nghe người ta nói: “Chúa Giê-xu không bao giờ dạy về phần mười.” Điều đó không đúng. Trong sách Ma-thi-ơ đoạn 23 câu 23, Chúa Giê-xu đã nói với những người Pha-ri-si rằng họ phải dâng phần mười: “Khốn cho các ngươi, các thầy thông giáo và người Pha-ri-si, là kẻ giả hình! Vì các ngươi nộp một phần mười về bạc hà, hồi hương và rau thì là, mà bỏ điều hệ trọng hơn trong luật pháp, là sự công bình, sự thương xót và đức tin. Các ngươi phải làm những điều này, mà cũng không được bỏ những điều kia.”
Có người nói: “Nhưng Ngài đang nói với người Pha-ri-si, chứ không phải với chúng ta.” Nếu lập luận đó đúng, thì khi Chúa Giê-xu nói với Ni-cô-đem rằng: “Các ngươi phải được sinh lại,” điều đó cũng chỉ áp dụng cho riêng Ni-cô-đem mà thôi (Giăng đoạn 3 câu 7). Chúng ta không thể gạt bỏ một sự dạy dỗ chỉ vì đối tượng ban đầu của lời dạy đó là ai, đặc biệt khi lời ấy đã được lưu giữ trong Kinh Thánh dành cho toàn thể Hội Thánh.
Chúng ta vẫn thường giảng về những lời quở trách của Chúa Giê-xu dành cho người Pha-ri-si, như sự giả hình, chủ nghĩa hình thức, lòng kiêu ngạo và sự tham lam, mà chẳng ai nói rằng: “Ngài chỉ đang nói với họ thôi.” Nếu chúng ta trích dẫn lời sửa dạy của Ngài khi điều đó đụng chạm đến lòng kiêu ngạo, thì chúng ta cũng không thể bỏ qua sự xác nhận của Ngài trong cùng một câu khi điều đó liên quan đến việc dâng phần mười.
Hãy để ý điều Chúa Giê-xu thật sự đã nói. Ngài không đặt việc dâng phần mười đối lập với lòng thương xót. Ngài kết nối cả hai: “Các ngươi phải làm những điều này, mà cũng không được bỏ những điều kia” (Ma-thi-ơ đoạn 23 câu 23). Nếu Chúa Giê-xu muốn xem nhẹ việc dâng phần mười, Ngài hoàn toàn có thể nói: “Hãy quên phần mười đi, chỉ cần tập trung vào lòng thương xót.” Nhưng Ngài đã không nói như vậy. Ngài nói đừng bỏ qua sự công bình, lòng thương xót và đức tin, đồng thời cũng đừng bỏ qua việc dâng phần mười.
Có người cũng có thể nói: “Nhưng Chúa Giê-xu chỉ nhắc đến điều đó một lần.” Tần suất xuất hiện không quyết định tầm quan trọng. Chúa Giê-xu chỉ nói: “Các ngươi phải được sinh lại,” một lần trong sách Giăng đoạn 3. Đại Mạng Lệnh cũng chỉ được ban ra một lần trong sách Ma-thi-ơ đoạn 28. Lẽ thật không có thẩm quyền vì được lặp đi lặp lại nhiều lần. Lẽ thật có thẩm quyền vì chính Chúa Giê-xu đã phán.
Bạn có biết rằng cùng một động từ Hy Lạp đứng sau chữ “phải” trong lời dạy của Chúa Giê-xu về phần mười cũng là cùng một gốc từ đứng sau chữ “phải” trong lời dạy về sự tái sinh không? Trong Ma-thi-ơ đoạn 23 câu 23, Chúa Giê-xu nói: “Các ngươi phải [ἔδει] làm những điều này,” còn trong Giăng đoạn 3 câu 7, Ngài nói: “Các ngươi phải [Δεῖ] được sinh lại.” Từ ἔδει (edei) đơn giản là dạng quá khứ chưa hoàn thành của từ Δεῖ (dei), và cả hai đều mang ý nghĩa về một điều cần thiết, bắt buộc, có tính ràng buộc và không phải là tùy chọn, không phải là “có thể”, cũng không phải là “nếu cảm thấy thích thì làm.”
Nói cách khác, Chúa Giê-xu đã dùng ngôn ngữ diễn tả sự cần thiết theo ý muốn Đức Chúa Trời cho cả việc được sinh lại lẫn việc dâng phần mười. Không ai tranh cãi rằng việc được sinh lại là điều bắt buộc, mặc dù Chúa Giê-xu chỉ nói điều đó một lần, và mặc dù Ngài nói trực tiếp với Ni-cô-đem. Thế nhưng khi nói đến việc dâng phần mười, đột nhiên chúng ta lại bắt đầu tìm kiếm những kẽ hở thần học. Nhưng nếu chúng ta định dùng những kẽ hở đó để bác bỏ lời Chúa Giê-xu về phần mười, thì chúng ta cũng sẽ phải dùng chính những kẽ hở ấy để bác bỏ lời Ngài về việc được sinh lại, và tất cả chúng ta đều biết rằng mình sẽ không làm như vậy.
Có người nói: “Nhưng Phao-lô chưa bao giờ bảo các Hội Thánh phải dâng phần mười.” Nhưng nếu chúng ta bác bỏ việc dâng phần mười chỉ vì Phao-lô không dùng chính xác từ “phần mười”, thì chúng ta cũng sẽ phải bác bỏ nhiều giáo lý khác vì cùng một lý do. Phao-lô chưa bao giờ dùng từ “Ghê-hen-na” là từ mà Chúa Giê-xu thường dùng để chỉ địa ngục. Ông cũng không dùng từ “môn đồ”. Ông cũng không dùng từ “Ba Ngôi”, mặc dù ông rõ ràng dạy về bản tính Ba Ngôi của Đức Chúa Trời. Ngay cả từ “mục sư” cũng chỉ xuất hiện một lần, trong Ê-phê-sô đoạn 4 câu 11, và nhiều người vẫn còn tranh luận về chức năng của từ này trong câu đó.
Vì vậy, câu hỏi không phải là: “Phao-lô có dùng một từ cụ thể hay không?” Câu hỏi thật sự là: “Tân Ước có dạy về thực tại đó hay không?” Chúa Giê-xu đã nói rất nhiều về địa ngục. Chúng ta có nên xóa bỏ giáo lý đó chỉ vì Phao-lô không dùng từ “Ghê-hen-na” không? Niềm tin cốt lõi của Hội Thánh là bản tính Ba Ngôi của Đức Chúa Trời. Chúng ta có nên ngừng dạy điều đó chỉ vì Phao-lô không dùng từ “Ba Ngôi” không? Dĩ nhiên là không. Lẽ thật không được xác nhận bởi từ ngữ được sử dụng, mà được xác nhận bởi toàn bộ lời dạy của Kinh Thánh.
Khi nói đến việc dâng phần mười, có thể Phao-lô không tập trung vào chính từ ngữ đó, nhưng ông rõ ràng đã dạy những nguyên tắc đứng đằng sau nó. Ông kêu gọi các tín hữu dâng hiến đều đặn và có kế hoạch “vào ngày đầu tuần lễ” (Cô-rinh-tô thứ nhất đoạn 16 câu 2). Ông dạy về sự dâng hiến theo khả năng, rằng sự dâng hiến của chúng ta phải tương xứng với điều mình có (Cô-rinh-tô thứ hai đoạn 8 câu 12). Ông cũng mạnh mẽ bảo vệ việc chu cấp cho những người phục vụ Tin Lành, lập luận rằng những người lao nhọc trong chức vụ có quyền được hỗ trợ (Cô-rinh-tô thứ nhất đoạn 9 câu 7–14). Thật vậy, ông nói đây không chỉ là một sự lựa chọn, mà là điều “Chúa đã truyền dạy” (câu 14). Điều đó phản ánh khuôn mẫu của Cựu Ước về việc chu cấp cho các thầy tế lễ, là nền tảng nằm bên dưới toàn bộ nguyên tắc về việc dâng phần mười.
Và còn có Hê-bơ-rơ đoạn 7, một trong những nền tảng mạnh mẽ nhất của Tân Ước về việc dâng phần mười, vì chương này cho thấy việc dâng phần mười đã có trước Luật Pháp, tồn tại trong thời kỳ Luật Pháp, đồng thời kết nối nó với chức tế lễ của Đấng Christ. Sách Hê-bơ-rơ quay trở lại hàng trăm năm trước thời Môi-se để cho thấy việc dâng phần mười không bắt đầu như một yêu cầu của Luật Pháp. Nó bắt đầu từ đức tin, lòng biết ơn và sự thờ phượng.
Hê-bơ-rơ đoạn 7 câu 4 chép rằng: “Hãy xem người này cao trọng dường nào, đến nỗi chính tổ phụ Áp-ra-ham cũng đã dâng một phần mười cho người.” Việc dâng phần mười có trước Luật Pháp, vì vậy không thể đơn giản xem đó chỉ là chủ nghĩa luật pháp. Hê-bơ-rơ đoạn 7 kết nối phần mười với Mên-chi-xê-đéc, một hình bóng của Chúa Giê-xu Christ, là Thầy Tế Lễ của Đức Chúa Trời Chí Cao, không có gia phả được ghi chép, là hình ảnh báo trước về chức tế lễ đời đời của Đấng Christ. Áp-ra-ham dâng phần mười cho Mên-chi-xê-đéc không phải vì ông được truyền lệnh, nhưng vì Mên-chi-xê-đéc đại diện cho chức tế lễ của Đức Chúa Trời. Và nếu Áp-ra-ham đã tôn kính hình bóng ấy, thì những người tin Chúa càng phải tôn kính Mên-chi-xê-đéc vĩ đại hơn, chính là Chúa Giê-xu.
Nếu Tân Ước muốn bãi bỏ việc dâng phần mười, thì Hê-bơ-rơ đoạn 7 sẽ là nơi hoàn hảo nhất để làm điều đó. Thế nhưng thay vào đó, chương này lại nhấn mạnh việc dâng phần mười, kết nối nó với Đấng Christ, và đặt nền tảng của nó trên đức tin chứ không chỉ trên Luật Pháp.
Điều đó đưa chúng ta trở lại với Áp-ra-ham, bởi vì Tân Ước liên tục sử dụng Áp-ra-ham như hình mẫu của người tin Chúa. Áp-ra-ham không ở dưới Luật Pháp. Ông không phải là người Lê-vi. Ông cũng không phải là người Do Thái, vì lúc đó dân Y-sơ-ra-ên còn chưa tồn tại. Ông chỉ là một con người bình thường được xưng công bình bởi đức tin, cũng giống như chúng ta. Phao-lô nói: “Áp-ra-ham tin Đức Chúa Trời, và điều đó được kể là sự công bình cho ông” (Rô-ma đoạn 4 câu 3, bản MEV). Chính sự xưng công bình đó cũng là điều chúng ta nhận được. Và Áp-ra-ham, nguyên mẫu của người tin Chúa, đã dâng phần mười, không phải vì ông bắt buộc phải làm, không phải vì Môi-se đã viết điều đó, cũng không phải vì có ai gây áp lực cho ông. Áp-ra-ham dâng phần mười vì đức tin nhận biết sự cao trọng của Đức Chúa Trời và đáp lại bằng sự tôn kính. Áp-ra-ham tự nguyện dâng phần mười từ sự mặc khải. Đức Chúa Trời đã ban cho ông chiến thắng, Đức Chúa Trời bảo vệ ông, Đức Chúa Trời ban phước cho ông, và Áp-ra-ham tôn kính Đức Chúa Trời bằng những điều đầu tiên và tốt nhất. Đó cũng chính là cách các Cơ Đốc nhân dâng hiến.
Chúa Giê-xu thậm chí còn phán trong Giăng đoạn 8 câu 39 rằng: “Nếu các ngươi là con cháu Áp-ra-ham, thì sẽ làm công việc của Áp-ra-ham.” Công việc của Áp-ra-ham bao gồm đức tin, sự vâng lời, sự thờ phượng và việc dâng phần mười.
Vì vậy, Áp-ra-ham không dâng phần mười với tư cách là một người Y-sơ-ra-ên ở dưới Luật Pháp. Áp-ra-ham dâng phần mười với tư cách là một người tin kính bước đi với Đức Chúa Trời bởi đức tin, và ông đã dâng phần mười cho một chức tế lễ được ứng nghiệm trọn vẹn trong Đấng Christ. Nếu Áp-ra-ham đã tôn kính hình bóng, thì chúng ta càng phải tôn kính thực thể hơn biết bao. Điều cốt lõi không phải là ở dưới Luật Pháp, mà là ở dưới quyền tể trị của Chúa. Đây là vấn đề về quyền chủ trị của Chúa, chứ không phải chủ nghĩa luật pháp.

Vượt Qua Mức 10 Phần Trăm
Trong Cựu Ước, sự dâng hiến thường là sự đáp ứng trước sự giải cứu của Đức Chúa Trời khỏi kẻ thù. Dưới Giao Ước Mới, Đức Chúa Trời đã ban Con của Ngài để giải cứu chúng ta khỏi tội lỗi. Chúng ta đã nhận được một sự hy sinh lớn lao hơn rất nhiều—huyết của Chúa Giê-xu—một sự hy sinh duy nhất có thể cứu đời đời những ai tin. Và cùng với sự cứu rỗi, chúng ta nhận được sự bình an với Đức Chúa Trời, sự giải cứu khỏi ma quỷ, được bước vào gia đình của Đức Chúa Trời, và món quà là Đức Thánh Linh. Trước tất cả những điều đó, tôi không tin rằng mục tiêu của Tân Ước là tranh luận để hạ thấp xuống mức tối thiểu phải dâng. Lời kêu gọi của Tân Ước là dâng chính cả cuộc đời chúng ta.
Ngoài ra, trong Cựu Ước, việc dâng một phần mười gắn liền rất chặt chẽ với việc duy trì đền thờ. Trong Tân Ước, chúng ta được kết nối với Đại Mạng Lệnh. Hệ thống của dân Y-sơ-ra-ên hỗ trợ đền tạm, đền thờ và người Lê-vi. Nhưng hãy nhìn nhận thực tế rằng Do Thái giáo không nhằm mục đích truyền bá Phúc Âm cho các dân tộc khác. Còn Chúa Giê-xu đã ban cho Hội Thánh một sứ mạng toàn cầu: “Vậy hãy đi khiến muôn dân trở nên môn đồ” (Ma-thi-ơ đoạn 28 câu 19). Sự dâng hiến của chúng ta không thể chỉ giới hạn ở mức đủ để duy trì các hoạt động của Hội Thánh. Tầm nhìn của chúng ta là đầu tư cho sự lan rộng của Phúc Âm, gây dựng môn đồ cho các dân tộc, làm vững mạnh Hội Thánh, sai phái các giáo sĩ, giúp đỡ người nghèo, và mở rộng vương quốc của Đức Chúa Trời.
Và còn một điều nữa đáng để lưu ý là lời dạy của Chúa Giê-xu về việc làm môn đồ đã đưa sự rộng rãi vượt xa giới hạn 10 phần trăm: “Ai có hai áo, hãy chia cho người không có” (Lu-ca đoạn 3 câu 11). Xa-chê nói: “Tôi xin cho kẻ nghèo phân nửa gia tài tôi” (Lu-ca đoạn 19 câu 8). Chàng thanh niên giàu có được kêu gọi hướng đến sự đầu phục hoàn toàn (Ma-thi-ơ đoạn 19 câu 21).
Điều đó không có nghĩa là mọi Cơ Đốc nhân đều phải dâng 50 phần trăm hay 100 phần trăm. Nhưng tôi muốn bạn thấy rằng giới hạn của bạn không phải là 10 phần trăm. Dâng một phần mười là một điểm khởi đầu tốt và lành mạnh.
Có hai câu hỏi mà tôi được hỏi nhiều nhất về việc thực hành dâng một phần mười.

Tôi nên dâng một phần mười trên thu nhập trước thuế hay sau thuế?
Một cách đơn giản để suy nghĩ về điều này là: Tôi muốn tôn kính Đức Chúa Trời bằng phần đầu tiên và trọn vẹn, hay chỉ bằng phần còn lại sau khi đã khấu trừ? Đối với hầu hết mọi người, thu nhập trước thuế là điểm khởi đầu rõ ràng và đơn giản nhất, vì điều đó phản ánh nguyên tắc dâng hoa lợi đầu mùa—Đức Chúa Trời trước hết, chứ không phải Đức Chúa Trời sau cùng. Đồng thời, Kinh Thánh không có câu nào nói rõ là trước thuế hay sau thuế, vì vậy chúng ta không nên biến điều này thành luật lệ hay nguồn gốc của sự kết án.
Đối với những người làm chủ doanh nghiệp, việc tính một phần mười dựa trên lợi nhuận ròng thường hợp lý hơn là dựa trên tổng doanh thu. Tại sao? Vì doanh thu không giống với phần gia tăng thực sự. Tiền lương nhân viên, giá vốn hàng bán, chi phí vận hành, thuế và các khoản chi phí chung không phải là lợi nhuận; đó là chi phí để tạo ra thu nhập. Theo nghĩa đó, dâng một phần mười trên lợi nhuận ròng thường là cách trung thực nhất để đo lường phần gia tăng thực sự. Tuy nhiên, nếu ai đó chọn dâng một phần mười trên tổng doanh thu như một hành động của đức tin và sự thờ phượng, thì Đức Chúa Trời cũng có thể đẹp lòng về điều đó. Chỉ cần hãy khôn ngoan và nhất quán.

Tôi có nên chia một phần mười của mình giữa Hội Thánh và người nghèo không?
Mẫu mực trong Kinh Thánh là một phần mười được đem đến nơi công việc của Đức Chúa Trời đang được thực hiện và dân sự của Đức Chúa Trời đang được chăn dắt—điều mà ngày nay nhiều người gọi là Hội Thánh địa phương, là Hội Thánh mà bạn gắn bó. Đó là nơi bạn được nuôi dưỡng, được trang bị, được chăm sóc, được che chở và được sai phái. Một phần mười của bạn làm vững mạnh chức vụ đang làm vững mạnh chính bạn. Đó là lý do vì sao tốt nhất hãy xem một phần mười là điều được dâng cho Hội Thánh của bạn, chứ không phải phân tán khắp nơi chỉ vì cảm xúc, cảm giác tội lỗi, hay vì nhu cầu nào đó nổi bật nhất trong tháng.
Tuy nhiên, sự rộng rãi không kết thúc ở một phần mười—nó bắt đầu từ đó. Kinh Thánh dành chỗ cho của lễ và việc bố thí cho người nghèo. Vì vậy, thay vì chia nhỏ một phần mười, cách tốt hơn là trước hết dâng một phần mười cho Hội Thánh địa phương của bạn, rồi sau đó dâng thêm cho người nghèo, cho công tác truyền giáo, cho các chương trình cứu trợ, cho những gia đình đang gặp khủng hoảng, và cho những mục đích mà Đức Thánh Linh đặt vào lòng bạn. Một phần mười xây dựng kho chứa, còn các của lễ mở rộng tầm ảnh hưởng. Và khi được Đức Thánh Linh dẫn dắt, sự rộng rãi của bạn có thể vừa có một nơi để đặt nền tảng, vừa có thể vươn đến nhiều nơi khác.




✨ GỢI Ý MUA SẮM
📖 Chỉ Mục Kinh Thánh
✨ Nhãn dán giúp tìm sách Kinh Thánh nhanh hơn.
📚 Thiết kế tối giản, đẹp mắt, dễ dán.
📝 Phù hợp cho Kinh Thánh học tập, ghi chú và tra cứu hằng ngày.
🎁 Phụ kiện hữu ích dành cho mọi tín hữu yêu mến Lời Chúa.
💖 Bạn có thể ủng hộ Câu Gốc Mỗi Ngày bằng cách mua sắm qua các liên kết dưới đây. Mỗi đơn hàng đủ điều kiện sẽ giúp kênh nhận được một khoản hoa hồng nhỏ để duy trì và phát triển nội dung.
🌱 Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng Câu Gốc Mỗi Ngày.
```

Nhận xét