Bô-ô Người Nam Mẫu Mực - Tác giả: Trần Thùy Tâm - Bài Viết Của Khách

🌿 Cộng Đồng Câu Gốc Mỗi Ngày

Nơi chia sẻ những sách vở, bài viết và tài liệu giúp gây dựng đời sống thuộc linh mỗi ngày.
Mong rằng qua từng nội dung, bạn sẽ được nâng đỡ, đổi mới và lớn lên trong Lời Chúa.

Nếu bạn có lời chứng, hoặc những tài liệu, sách vở đã giúp ích cho đời sống đức tin của mình, bạn cũng có thể chia sẻ cùng chúng tôi qua email: vanthanh66756@gmail.com



 Giữa những sách trong Cựu Ước nói về chiến tranh, các anh hùng, những đời vua kế vị rồi suy tàn, có một quyển sách nhỏ bé và rất bình dị: Sách Ru-tơ. Chỉ vỏn vẹn bốn chương, nhưng lại mở ra một hành trình cứu chuộc mang ý nghĩa lâu dài. Khi đọc, ánh nhìn thường dừng lại nơi Ru-tơ, hình ảnh của một người nữ tin kính và vâng phục. Nhưng nếu thử thay đổi góc nhìn, chuyển hướng ánh sáng sang một nhân vật khác, câu chuyện sẽ hiện ra một chiều sâu khác. Tầm nhìn lúc này thu hẹp lại nơi những thửa ruộng lúa mì vào mùa gặt, không ồn ào, không kịch tính nhưng ở đó, có một người đàn ông đang quản trị mọi sự với sự vững vàng và trật tự mang tên Bô-ô. 


Bô-ô - Người Nam Mẫu Mực

Tác giả: Trần Thùy Tâm

I. Người đàn ông hào phóng. Một người thật sự hào phóng không được đo bằng sự giàu có. Mà được đo bằng sự sẵn sàng cho đi, sẵn sàng ưu tiên, sẵn sàng xuất hiện mà không tính toán. Chưa bao giờ là chuyện họ có bao nhiêu, mà là họ sẵn lòng dành cho người khác là bao nhiêu. Cho dù Bô-ô có sự giàu có nhưng nếu ông ấy không hào phóng thì việc cho đi của ông sẽ không diễn ra trên Ru-tơ. Bô-ô lúc nào cũng cung cấp cho Ru-tơ và bà gia của cô nhiều đấu lúa mì hay hột mạch rang đến nỗi dư dật và no nê trong bất kỳ lần gặp nào. Trong bối cảnh Do Thái, luật cho phép người nghèo được mót lúa trên cánh đồng nhưng Bô-ô không dừng ở mức “đúng luật” vì ông cho Ru-tơ mót ngay trên ruộng mình, dặn người làm đừng cản trở cô ấy, thậm chí còn cố ý để lại thêm lúa cho cô mót “Cũng hãy rút vài gié trong bó lúa, bỏ rớt cho nàng lượm lấy, và chớ trách-móc nàng chút nào.” (Ru-tơ 2:16 VIE1925) Bô-ô không cho theo kiểu “ban ơn”, mà tạo ra một môi trường để người khác nhận được mà vẫn giữ được phẩm giá. II. Là người đàn ông có tinh thần bảo vệ. Phụ nữ ngoại bang luôn mang trong mình sự mặc cảm vì cớ là dân ngoại và dễ bị ức hiếp nhất trong tất cả các công việc. Nhưng dưới sự quan phòng của Bô-ô thì việc quan sát và quản trị các hoạt động diễn ra trên các cánh đồng của mình. Bô-ô nói cùng Ru-tơ rằng: “Hỡi con gái ta, hãy nghe, chớ đi mót trong ruộng khác, và cũng đừng xa khỏi chỗ nầy. Hãy ở cùng các tớ gái ta; xem người ta gặt trong ruộng ở nơi nào, thì hãy đi theo đó. Ta đã cấm các đầy tớ ta đụng đến nàng. Nếu có khát, hãy đi uống nước nơi bình của chúng sẽ múc cho.” (Ru-tơ 2:8 VIE1925) Bô-ô cũng căn dặn người làm của mình rằng “Hãy để cho nàng mót, dẫu ở giữa các bó lúa, chớ làm xấu-hổ nàng. (Ru-tơ 2:15 VIE1925) Điều đó cho thấy rằng Bô-ô luôn đảm bảo sự an toàn tuyệt đối cho Ru-tơ trước sự bắt bớ của nhân công trên cánh đồng, cũng như các tôi trai nếu như có ý xấu với nàng. Vì Bô-ô nhìn thấy ở nàng những đức tính tốt đẹp hơn là xuất thân của nàng là dân ngoại. Ngoài việc bảo vệ Ru-tơ trước người khác thì Bô-ô cũng bảo vệ Ru-tơ về danh dự của nàng khi cả hai ở tại sân đập lúa. “Vậy, nàng ở ngủ nơi chân người cho đến sáng, rồi dậy sớm, trước khi hai người có thể nhìn biết nhau; vì Bô-ô nói rằng: Chớ cho người ta biết rằng có một người nữ vào sân đạp lúa.” (Ru-tơ 3:14 VIE1925) Bô-ô nói Ru-tơ nên rời đi trước khi trời sáng không phải là một cử chỉ xã giao, mà là một lựa chọn đầy ý thức. Ở một tình huống riêng tư, dễ bị hiểu sai, ông không chỉ giữ mình trong ranh giới đúng đắn, mà còn chủ động bảo vệ danh dự của Ru-tơ khỏi những lời đồn có thể xảy ra. Điều đáng nói là Bô-ô không hành động vì áp lực bên ngoài, không ai buộc ông phải cẩn trọng, nhưng chính khoảnh khắc đó, chuẩn mực bên trong ông lại hiện rõ nhất. Ông hiểu rằng điều đúng không chỉ nằm ở hành động, mà còn ở cách hành động ấy sẽ được nhìn nhận. Vì vậy, ông chọn một cách xử sự kín đáo, đủ để giữ trọn sự ngay thẳng, nhưng cũng đủ để không làm tổn hại đến người khác. Bô-ô thể hiện rõ một năng lực mà nhiều người nam thiếu: bảo vệ mà không chiếm hữu, không kiểm soát từng hành động, không tạo sự lệ thuộc, không biến sự bảo vệ thành quyền lực. III. Luôn là người giữ trật tự và kỷ luật. Khi Bô-ô đối diện tình huống nhạy cảm tại sân đập lúa, là một người nam độc thân, có quyền lực và hoàn toàn có thể chọn “đường tắt” đơn giản là nhận lời giúp ngay. Nhưng câu đầu tiên ông nói lại là: “Bây giờ, điều đó quả thật, ta có quyền chuộc sản nghiệp nàng lại; song có một người khác lại là bà-con gần hơn ta.” (Ru-tơ 3:12 VIE1925) Chi tiết này cho thấy ông hiểu rõ luật về người chuộc sản nghiệp và không để hoàn cảnh hay cảm xúc làm lệch đi trật tự đúng. Với ông, kỷ luật không phải là ép mình làm điều khó, mà là giữ vững nguyên tắc bên trong, dù hoàn cảnh thay đổi. Người thiếu kỷ luật sẽ bị hoàn cảnh kéo đi, còn ông thì giữ được hướng đi của mình. Tại chính nơi dễ sa ngã nhất, ông không để cảm xúc dẫn dắt. Ông chủ động giữ ranh giới, không kéo dài tình huống theo hướng nguy hiểm, và nhanh chóng đưa mọi thứ trở lại khuôn khổ đúng. Đây là kỷ luật mang tính tỉnh thức, nhìn thấy hệ quả dài hạn ngay cả khi đang ở trong cảm xúc ngắn hạn. IV. Tinh thần trách nhiệm Trách nhiệm không bắt đầu từ cảm xúc mà từ nhận thức vị trí của mình. Trách nhiệm của ông không phải là muốn hay không muốn, mà là có đúng vai trò hay không. Ông không chọn bỏ qua luật lệ để đạt được điều mình muốn mà ông chọn tôn trọng luật lệ và nguyên tắc. Người nam tin kính không chỉ mạnh khi hành động mà còn là mạnh mẽ trong sự chờ đợi, vì tin nên mới chờ đợi. Và ông đã hành động ngay sáng hôm sau trước sự chứng kiến của nhiều người, giải quyết vấn đề công khai minh bạch. Ông chịu trách nhiệm không chỉ về hành động, mà cả hệ quả lâu dài, ông không dừng ở việc làm cho xong mà còn đảm bảo mọi thứ được xác nhận rõ ràng tránh để lại hiểu lầm bảo vệ danh dự cho những người liên quan. Lựa chọn của Bô-ô chính là điểm sáng tốt đẹp nhất trong cuộc đời ông, từ một người có tấm lòng tốt luôn giúp Ru-tơ đến tinh thần trách nhiệm trên cuộc đời của cô ấy. Và Bô-ô là người đã không dừng lại ở việc “làm điều tốt”, mà đi đến chỗ sống trọn điều đúng đắn. Lời Kết: Bô-ô không phải là người phô trương để gây ấn tượng, cũng không dùng lời lẽ hoa mỹ để khẳng định mình. Ngôn ngữ của ông là hành động. Chính sự vững chãi và tinh thần trách nhiệm đã tạo nên một dấu ấn rất riêng, lặng lẽ giữa những nhân vật nam nổi bật trong Kinh Thánh, nhưng không hề mờ nhạt.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến