TRUNG HOA - TỪ SỰ TAN RÃ TẠO NÊN MỘT DÂN TỘC - Tác giả: Trần Thùy Tâm
TRUNG HOA - TỪ SỰ TAN RÃ TẠO NÊN MỘT DÂN TỘC
Tác giả: Trần Thùy Tâm
Khi nhìn vào bản đồ thế giới ngày nay, chúng ta thấy hàng trăm quốc gia, hàng ngàn sắc tộc và vô số ngôn ngữ khác nhau. Sự đa dạng ấy dường như là điều tự nhiên. Thế nhưng Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng đã có một thời điểm toàn thể nhân loại chỉ là một gia đình đó là gia đình của Nô-ê sau trận đại hồng thủy.
Sau đó, cùng với sự gia tăng của con người là sự gia tăng của lòng kiêu ngạo. Thay vì tôn cao Đức Chúa Trời, họ lại muốn xây dựng danh tiếng cho chính mình. Họ tập trung tại đồng bằng Sê-na và bắt đầu xây dựng một thành phố cùng một ngọn tháp cao tận trời. Tháp Ba-bên không đơn thuần là câu chuyện về một công trình dang dở. Đó là câu chuyện về một nhân loại muốn sống độc lập với Đức Chúa Trời. Vì vậy, Đức Chúa Trời làm sụp đổ tháp và xáo trộn ngôn ngữ của họ. Những người từng nói cùng một tiếng nói không còn hiểu nhau nữa. Các nhóm người mang cùng ngôn ngữ bắt đầu tản ra khắp mặt đất.
Trong số đó, có một nhóm người đã hành trình tiến về phía Đông, băng qua những sa mạc khô cằn và các dãy núi hiểm trở. Trải qua nhiều khu vực, họ muốn tìm đến vùng đất có nguồn nước dồi dào, những con sông lớn và nơi
hướng ra biển. Tại đây, họ định cư, phát triển nông nghiệp, xây dựng cộng đồng và hình thành những nền văn minh đầu tiên. Dọc theo lưu vực các con sông lớn và các vùng ven biển phía Đông châu Á, những cộng đồng này ngày càng phát triển mạnh mẽ, đặt nền móng cho nền văn minh Trung Hoa cổ đại. Theo thời gian, dân cư lan rộng từ các cao nguyên và vùng núi phía Tây xuống các đồng bằng màu mỡ ở miền Trung, rồi tiếp tục mở rộng đến các khu vực duyên hải phía Đông. Sự đa dạng về địa hình từ núi non hùng vĩ, cao nguyên rộng lớn, đồng bằng phì nhiêu cho đến những bờ biển dài đã góp phần hình thành nên một nền văn hóa phong phú và lâu đời. Dân tộc Trung Hoa được xem là một trong những nền văn minh lâu đời nhất thế giới, trong đó chữ viết tượng hình của họ là minh chứng cho việc họ đã mang theo những ký ức cổ xưa về nguồn gốc nhân loại. Nhiều ký tự được cấu tạo từ những hình ảnh và ý niệm ghép lại với nhau để kể lại các sự kiện có trong Sáng Thế Ký từ chương 1 cho đến chương 11.
I. Chữ "Tạo/Sáng tạo" (造)
造 gồm bộ thổ (土) tượng trưng cho bùn đất, bộ khẩu (口) được hiểu như hình ảnh của một con người và bộ sước (辶) mang ý nghĩa bước đi hoặc chuyển động. Vì thế, từ “sáng tạo” chính là việc Đức Chúa Trời dùng bụi đất để tạo nên A-đam trong chương đầu của Sáng Thế Ký.
II. Chữ “Thuyền” (船)
船 gồm bộ chu (舟) mang nghĩa là vật thể chứa đựng, kết hợp với chữ bát (八) là số tám và bộ khẩu (口) mang nghĩa là con người. Khi ghép lại, chữ này có thể được hiểu tượng trưng là tám người trong một con thuyền đó là câu chuyện Nô-ê, nơi chỉ có tám người được cứu qua trận Đại Hồng Thủy trên một con tàu duy nhất.
III. Chữ “Tham muốn/Ham muốn” (婪)
婪 gồm có chữ “lâm” là hai bộ mộc (木) ở phía trên và chữ "nữ" (女) ở phía dưới. Gợi nhớ đến hình ảnh hai cây đặc biệt trong Vườn Ê-đen là cây sự sống và cây biết điều thiện điều ác. Người nữ bên dưới hai cây là Ê-va, người đã bị cám dỗ và sa ngã khi hướng lòng mình về điều Đức Chúa Trời đã cấm.
IV. Chữ “Ma/Quỷ” (鬼/魔)
鬼 gồm nét phẩy (丿) ở trên cùng, tượng trưng cho sự chuyển động, sự rơi xuống hoặc từ bỏ, chữ điền (田) tức là khu vườn/mảnh đất kèm theo bộ nhân (儿) là bước chân, biểu thị một thân thể di chuyển. Bên cạnh có nét móc là khư (ム) tượng trưng cho sự ích kỷ và riêng tư, như trong Ê-sai 14:12 VIE1925 có chép về sự sa ngã của Lucifer: “Hỡi sao mai, con trai của sáng sớm kia, sao ngươi từ trời sa xuống!” Và tương tự, Chúa Giê-xu cũng phán trong Lu-ca 10:18VIE1925 : "Ta đã thấy quỷ Sa-tan từ trời sa xuống như chớp".
Vì biết mình mang hình hài của 鬼 (xấu xa, bị rủa sả), nó không bao giờ lộ diện trực tiếp. Nó liền đem cái bản chất 鬼 đó chui vào trong vườn Ê-đen (林), giả dạng làm con rắn thân thiện, ẩn nấp cần một mái che là bộ nghiễm (广), đó là cách ngụy trang rất khôn ngoan để che giấu sự quỷ quyệt vốn có, đó chính là chữ 魔 được tạo ra theo ý nghĩa như thế.
V. Chữ "Cấm" (禁)
禁 gồm có chữ “lâm” là khu vườn tạo từ hai bộ mộc (木) đứng cạnh nhau phía trên và bộ thị (示) phía dưới. Trong chữ Hán cổ, bộ thị thường liên quan đến
thần linh, sự thờ phượng hoặc điều thiêng liêng. Hình ảnh hai cây cùng với thiên thượng như thể hiện một bức tranh Vườn Ê-đen, nơi Đức Chúa Trời đặt hai cây đặc biệt và ban cho con người một mệnh lệnh cấm đoán rõ ràng.
VI. Chữ "Tế lễ" (祭)
祭 gồm bộ thị (示) ở dưới, nghĩa là sự thờ phượng/bàn thờ. Bên trên là bộ nhục (肉) nghĩa là thịt của tế lễ, đặt cạnh bộ hựu (又) nghĩa là bàn tay. Hình ảnh bàn tay dâng một con vật bằng thịt lên trên bàn thờ của Đức Chúa Trời đó chính xác bản chất của sinh tế trong Cựu Ước, con người phải dùng huyết và thịt để làm lễ chuộc tội.
VII. Chữ “Cầu Nguyện” (祈)
祈 là sự kết hợp giữa bộ thị dạng đứng (礻) là nơi bàn thờ và chữ cân (斤), cầu nguyện là công việc con người bước đến bàn thờ, chấp nhận đặt mọi sự của mình lên “bàn cân” của Ngài để Ngài đo lường tấm lòng và sẵn sàng sử dụng “cái cân” linh hoạt để làm cứng đi những ham muốn. Đó là nơi ý của con người hạ xuống để cho ý Chúa được nâng cao như trong Châm-ngôn 21:2 VIE1925: “Các đường-lối của loài người đều chánh-đáng theo mắt họ; Song Đức Giê-hô-va cân-nhắc cái lòng.”
Và còn rất nhiều từ khác cũng được cấu tạo theo những câu chuyện có trong Sáng Thế Ký, phải chăng đằng sau những nét chữ cổ, những truyền thuyết được lưu truyền qua nhiều thế hệ và cả những khát vọng tìm kiếm Thiên Thượng của con người là lời mời gọi của chính Đấng đã từng phân tán các dân tộc tại tháp Ba-bên vì Chúa không bỏ quên họ.
Lời Kết:
Nhưng cùng với dòng chảy của lịch sử, những ký ức ấy đã dần bị bao phủ bởi các hình tượng, thần thoại dân gian, sự phát triển của Đạo giáo như một hệ thống đạo đức, sự ảnh hưởng của Phật giáo khi du nhập vào nơi này và những chuẩn mực xã hội đến từ Nho giáo. Tất cả đều làm cho Đấng mà tổ tiên họ từng kính sợ dường như không còn được nhận biết rõ ràng nữa. Trong khi nhiều dân tộc tại Tây Á vẫn lưu giữ truyền thống thờ phượng Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, thì tại Đông Á lại bước vào một hành trình khác, nơi việc thờ phượng Đấng Tạo Hóa dần nhường chỗ cho vô số hình tượng và triết lý nhân sinh do con người tự tạo ra khi họ cho đó như một chân lý đúng đắn mà họ luôn tìm kiếm. Nhưng liệu điều đó có đúng không, hay Chúa sẽ hành động và bày tỏ cho họ biết đường lối của Ngài cho những dân tộc ở phương Đông, để họ nhận
ra rằng đằng sau những ký ức đã phai mờ, vẫn có một Đấng đã âm thầm dõi theo họ từ thuở sụp đổ tháp Ba-bên cho đến ngày hôm nay.

Nhận xét
Đăng nhận xét
Bạn được chạm đến điều gì hôm nay? Hãy chia sẻ để cùng gây dựng đức tin cho nhau nhé ❤️