Tôi nhớ mình đang ngồi trong căn phòng phía trên gara xe trong một buổi tĩnh nguyện. Đó là một giai đoạn mà những cuộc tấn công không chỉ mang tính thuộc linh mà còn mang tính cá nhân. Những lời chỉ trích nhắm vào tôi xuất hiện trên mạng và cả trong những cuộc trò chuyện riêng, đặc biệt là liên quan đến chức vụ giải cứu. Nỗi sợ hãi bao trùm lòng tôi. Những người chỉ trích này có thể chôn vùi chức vụ của tôi, hủy hoại danh tiếng của tôi. Họ có sức ảnh hưởng.
Trong khoảnh khắc đó, Đức Thánh Linh dẫn tôi đến với một lời hứa đã trở thành nơi nương náu an toàn của tôi. Đa-vít nói rằng Chúa gìn giữ một người, giữ cho người ấy được sống, ban phước cho người ấy trên đất, và không phó người ấy cho ý muốn của kẻ thù mình. Thi Thiên đoạn 41 câu 2. Câu Kinh Thánh đó đã nâng đỡ tôi. Đối với tôi, cụm từ "giữ cho người ấy được sống" không chỉ mang ý nghĩa thể xác mà còn có nghĩa là Đức Chúa Trời sẽ giữ cho ngọn lửa vẫn luôn cháy. Đức Chúa Trời sẽ không phó tôi cho ý muốn của những người chỉ trích tôi. Ngài sẽ khiến tôi trở nên một phước lành trên đất. Điều chạm đến tôi nhiều nhất là lời hứa ấy trở nên rất cá nhân. Nó chuyển từ việc nói về Đức Chúa Trời là "Ngài" sang việc trực tiếp thưa với Đức Chúa Trời là "Chúa" rằng: "Chúa sẽ không phó người ấy cho ý muốn của kẻ thù mình." Tôi đã đứng vững trên lời hứa đó trong những giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời mình. Nó đã trở thành một câu Kinh Thánh làm neo giữ tôi.
Nhưng vài năm sau, khi tôi tiếp tục chạy đến với câu Kinh Thánh đó, Chúa đã dừng tôi lại, không phải ở câu 2 mà ở câu trước đó: "Phước cho người nào quan tâm đến người nghèo khó. Đức Giê-hô-va sẽ giải cứu người ấy trong ngày hoạn nạn." Thi Thiên đoạn 41 câu 1. Lời hứa mà tôi yêu thích lại có một điều kiện mà bấy lâu nay tôi cứ đọc lướt qua. Sự ban phước và sự gìn giữ trong Thi Thiên đoạn 41 câu 2 tuôn chảy từ thái độ được nói đến trong Thi Thiên đoạn 41 câu 1. Người được phước là người biết quan tâm đến người nghèo khó, không phải người thỉnh thoảng mới để ý đến người nghèo, mà là người thật sự suy nghĩ về họ, quan tâm đến họ, lên kế hoạch cho họ và dành chỗ cho họ trong cuộc sống của mình.
Nếu thành thật mà nói thì vợ tôi luôn vâng lời điều này một cách sốt sắng hơn tôi.
Khi còn lớn lên, tôi từng có nhiều dè dặt trong việc giúp đỡ người nghèo. Tôi rất khó cho tiền những người vô gia cư vì tôi cho rằng họ sẽ dùng số tiền đó để mua ma túy. Chúng tôi đến nhiều quốc gia khác nhau và nhìn thấy những bà cụ ngồi xin ăn, còn tôi thì quay mặt đi. Trong khi đó, vợ tôi lại chuẩn bị sẵn cho những khoảnh khắc ấy. Cô ấy lên kế hoạch để cho đi. Theo thời gian, Đức Chúa Trời đã làm mềm lòng tôi và sửa lại những giả định của tôi. Bạn có thể rất khao khát sự phục hưng nhưng vẫn có một tấm lòng cứng cỏi đối với người nghèo.
Đó cũng là một trong những lý do tôi cung cấp miễn phí các sách và khóa học của mình thông qua chức vụ của tôi. Nhiều người không đủ khả năng mua các tài liệu thuộc linh, nhưng họ vẫn cần đến chúng. Và đúng vậy, chức vụ của chúng tôi cũng tham gia vào công tác cứu trợ thiên tai và hỗ trợ trong các cuộc khủng hoảng ở địa phương cũng như trên toàn cầu. Nhưng vợ chồng tôi cũng cố ý để điều này không chỉ là việc mà chức vụ của chúng tôi thực hiện. Chúng tôi muốn đây là điều mà chính chúng tôi thực hiện một cách cá nhân, đều đặn và bằng chính tiền của mình. Thật dễ để núp sau một chức vụ rồi nói: "Tôi giúp đỡ người nghèo", trong khi trên thực tế chính những người khác đang dâng hiến mới là những người làm điều đó.
Giúp Đỡ Người NghèoHình thức dâng hiến này, tức là giúp đỡ người nghèo, xuất hiện xuyên suốt Kinh Thánh nhiều hơn điều người ta thường nghĩ. Đức Chúa Trời xem điều này rất nghiêm túc. Sách Châm Ngôn nói rằng khi bạn áp bức người nghèo thì bạn xúc phạm chính Đấng đã tạo dựng họ, nhưng khi bạn thương xót họ thì bạn tôn kính Đức Chúa Trời. Châm Ngôn đoạn 14 câu 31. Điều đó có nghĩa là thái độ của bạn đối với người nghèo không chỉ là một vấn đề xã hội mà còn là một vấn đề thuộc linh. Nó giống như một tấm gương phản chiếu. Nếu bạn muốn kiểm tra thái độ của mình đối với Đức Chúa Trời thì hãy kiểm tra thái độ của bạn đối với những người không thể đáp lại cho bạn bất cứ điều gì.
Sách Châm Ngôn còn đi xa hơn khi nói rằng khi bạn giúp đỡ người nghèo thì bạn đang cho chính Chúa vay, và chính Đức Chúa Trời sẽ hoàn trả cho bạn. Châm Ngôn đoạn 19 câu 17. Đây không chỉ là một hình ảnh văn chương mà là một lời hứa. Nếu chúng ta chà đạp người nghèo thì chúng ta xúc phạm Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta giúp đỡ người nghèo thì chúng ta tôn kính Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đồng hóa chính Ngài với những người yếu thế.
Chúa Giê-xu cũng đồng hóa chính Ngài với họ. Trong Ma-thi-ơ đoạn 25, Chúa Giê-xu mô tả sự phán xét cuối cùng bằng những lời lẽ đủ khiến mọi tín hữu đang sống quá thoải mái phải rung động. Ngài nói như thể việc cho người đói ăn, cho người khát uống, tiếp đón người khách lạ, mặc áo cho người trần truồng, thăm viếng người đau yếu và đến với người bị tù chính là đang làm cho chính Ngài. Ma-thi-ơ đoạn 25 câu 34 đến câu 36. Đó là mức độ gần gũi của Chúa Giê-xu đối với những người đang đau khổ. Ngài không chỉ nhìn thấy họ mà còn đồng hóa chính mình với họ.
Và Chúa Giê-xu không chỉ dạy về lòng thương xót. Ngài còn làm gương bằng chính cuộc đời mình. Ngài bước vào thế gian trong sự nghèo khó. Ngài được sinh ra tại một nơi dành cho súc vật và lớn lên trong một gia đình dâng của lễ mà người nghèo thường dâng, sống một cuộc đời đơn sơ và hoàn toàn nương cậy nơi Đức Chúa Trời. Những gì Ngài sử dụng đều là đi mượn, và cuối cùng Ngài bị lột hết quần áo và chịu sự sỉ nhục. Ngài chủ ý bước vào sự yếu đuối. Và sứ đồ Phao-lô đã nói rất rõ rằng Chúa Giê-xu đã làm điều đó để chúng ta được trở nên giàu có trong Ngài. Cô-rinh-tô nhì đoạn 8 câu 9. Không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có về ân điển, về hy vọng và về sự cứu rỗi. Sự nghèo khó của Ngài không phải là một bi kịch mà là một sứ mạng.
Đó là lý do vì sao chúng ta không thể nói rằng mình đã mở lòng ra với Đức Chúa Trời nhưng lại khép chặt đôi tay đối với người nghèo.
Gia-cơ đã đối diện với kiểu đức tin chỉ nói rất hay nhưng lại chẳng cho đi điều gì. Ông nói rằng nếu bạn thấy một người thiếu quần áo và thiếu thức ăn hằng ngày mà chỉ nói những lời thuộc linh với họ nhưng không giúp đỡ bằng những hành động thiết thực thì đức tin ấy là chết. Gia-cơ đoạn 2 câu 14 đến câu 18. Không phải yếu đuối. Không phải non nớt. Mà là chết. Gia-cơ không dạy rằng con người được cứu bởi việc làm. Ông dạy rằng đức tin cứu rỗi sẽ sinh ra những kết quả nhìn thấy được. Đức tin thật sẽ trở thành tình yêu thương thật.
Gia-cơ cũng nói một điều mà nhiều người không muốn thừa nhận: “Sự tin kính trong sạch và không ô uế trước mặt Đức Chúa Trời” bao gồm việc chăm sóc “trẻ mồ côi và góa phụ trong cơn hoạn nạn của họ” (Gia-cơ đoạn 1 câu 27). Bản thân tôn giáo không phải là kẻ thù. Điều nguy hiểm là tôn giáo đã bị băng hoại. Lý do ngày nay có quá nhiều người ghét tôn giáo là vì họ đã chứng kiến một kiểu tôn giáo làm tổn thương người nghèo thay vì giúp đỡ họ. Nhưng Kinh Thánh nói rằng sự tin kính thuần khiết là bước vào giữa nỗi đau và nâng đỡ con người đứng dậy.
Ngay cả sự kiêng ăn cũng có liên hệ với điều này. Đức Chúa Trời quở trách kiểu kiêng ăn chỉ tập trung vào việc từ bỏ bản thân, và thay vào đó Ngài biến nó thành sự rộng rãi và công lý. Tiên tri Ê-sai nói rằng sự kiêng ăn đẹp lòng Đức Chúa Trời bao gồm việc chia bánh cho người đói, đem người nghèo khốn không nhà vào nhà mình và mặc áo cho người trần truồng (Ê-sai đoạn 58 câu 6 đến câu 7). Dường như Đức Chúa Trời đang phán rằng khi con tự nguyện chịu đói, hãy nuôi những người đang đói vì hoàn cảnh của họ.
Hội Thánh đầu tiên đã xem điều này là rất nghiêm túc. Họ không tách rời chức vụ thuộc linh khỏi chức vụ thương xót. Khi các góa phụ bị bỏ quên, những người lãnh đạo đã được bổ nhiệm để việc chăm sóc được thực hiện cách ngay thẳng và đều đặn (Công vụ các Sứ đồ đoạn 6 câu 1 đến câu 3). Và ngay cả khi Phao-lô nhận được sự xác nhận từ các sứ đồ cho chức vụ của mình, lời nhắc nhở quan trọng duy nhất vẫn rất đơn giản: Đừng quên người nghèo (Ga-la-ti đoạn 2 câu 9 đến câu 10). Việc nhớ đến người nghèo không phải là điều làm xao lãng Phúc Âm, mà chính là một trong những cách chứng minh Phúc Âm.
Việc giúp đỡ người nghèo được Kinh Thánh mô tả là lòng thương xót và công lý. Sách Mi-chê nói rằng điều Đức Giê-hô-va đòi hỏi nơi chúng ta là thực hành sự công bình, yêu sự nhân từ và bước đi cách khiêm nhường với Đức Chúa Trời (Mi-chê đoạn 6 câu 8). Công lý và lòng thương xót giống như hai mặt của cùng một đồng tiền mang tên sự khiêm nhường tin kính. Có người chỉ xem nghèo đói là kết quả của sự vô trách nhiệm cá nhân. Có người khác lại chỉ xem đó là hệ quả của những hệ thống bất công. Nhưng thực tế là nghèo đói có thể đến từ sự áp bức có hệ thống, từ những tai họa của cuộc sống và từ những lựa chọn sai lầm của chính mỗi người, và Kinh Thánh đề cập đến tất cả những điều đó.
Điều đó có nghĩa là phản ứng của chúng ta không thể hời hợt hay lười biếng. Đôi khi người ta cần được cứu trợ ngay lập tức. Đôi khi họ cần được nâng đỡ bằng sự đào tạo, công việc và sự phục hồi. Và đôi khi chính nền văn hóa cần phải thay đổi, đối diện với những khuôn mẫu cứ tiếp tục áp bức con người. Kinh Thánh dành chỗ cho cả ba điều đó.
Nhưng lý do sâu sắc nhất khiến chúng ta bố thí là vì đó là sự đáp ứng của Phúc Âm. Phao-lô nói rằng sự rộng rãi của chúng ta không chỉ nhằm đáp ứng nhu cầu của người khác, mà còn là một sự thử nghiệm của tình yêu, và được thúc đẩy bởi ân điển của Chúa Giê-xu Christ (Cô-rinh-tô nhì đoạn 8 câu 8 đến câu 9). Điều thúc đẩy chúng ta không chỉ là sự vâng lời hay thậm chí là lòng thương cảm. Điều thúc đẩy chúng ta chính là Phúc Âm. Ân điển khiến con người trở nên rộng rãi.
Bởi vì việc giúp đỡ người nghèo là điều thánh, Chúa Giê-xu cũng sửa dạy động cơ của chúng ta. Ngài cảnh báo đừng làm việc từ thiện để được người ta nhìn thấy (Ma-thi-ơ đoạn 6 câu 1 đến câu 4). Trong ngữ cảnh đó, Ngài đang nói cụ thể về việc bố thí. Khi bạn làm rầm rộ việc mình giúp đỡ người nghèo, bạn không chỉ đang phô bày sự rộng rãi của mình, mà còn đang chiếu ánh đèn vào sự nghèo khó của họ. Đôi khi hành động vốn được dự định để giúp đỡ họ lại trở thành công cụ để nuôi dưỡng cái tôi của chính bạn. Chúa Giê-xu nói rằng nếu bạn bố thí để được người ta nhìn thấy thì bạn đã nhận phần thưởng của mình rồi. Nhưng nếu bạn bố thí cách kín đáo thì Cha của bạn, Đấng thấy trong nơi kín nhiệm, sẽ ban thưởng cho bạn (Ma-thi-ơ đoạn 6 câu 4).
Điều đó đưa tôi trở lại với Thi Thiên 41. Phân đoạn Kinh Thánh đã che chở tôi giữa những cuộc tấn công thuộc linh cũng sửa dạy tôi trong đời sống thuộc linh của mình. Người được phước là người biết lưu tâm đến người nghèo (câu 1), và người đó sẽ kinh nghiệm sự gìn giữ, bảo vệ và thêm sức của Đức Chúa Trời, ngay cả khi đối diện với kẻ thù (câu 2).
Vì vậy, tôi muốn nói thật rõ ràng: Chăm sóc người nghèo không phải là một sở thích phụ dành cho Cơ Đốc nhân, mà là một mệnh lệnh. Và khi chúng ta làm điều đó, chúng ta không chỉ giúp đỡ con người, mà còn tôn vinh Đức Chúa Trời, phản chiếu hình ảnh của Chúa Giê-xu và sống đúng với Phúc Âm mà chúng ta rao giảng.
Bây giờ đây là câu hỏi thật sự: Bạn có thể tin cậy Đức Chúa Trời để trở thành một kênh chuyển tải lòng thương xót của Ngài không?
Hay bạn sẽ bằng lòng trở thành một cái chai, lúc nào cũng chỉ nhận mà không bao giờ tuôn ra? Biển Chết là một hình ảnh minh họa cho điều đó. Nước cứ chảy vào, nhưng không có gì chảy ra, và bất cứ điều gì chỉ biết nhận thì cuối cùng cũng sẽ trở nên tù đọng.
Khi tôi bắt đầu Vladimir Savchuk Ministries, tôi xây dựng một trang web và bán các tài liệu PDF cùng những bài giảng của mình. Đó là thời điểm trước đại dịch COVID, khi tôi tạm dừng việc đi giảng trong một năm, và thật lòng mà nói, lúc đó rất nhiều người cũng đang làm điều tương tự, bán tài liệu của họ trên mạng. Bây giờ khi viết lại điều này, tôi cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng vào thời điểm đó tôi chỉ làm những gì người khác cũng đang làm.
Rồi trong một lần cầu nguyện, ngay tại chính nơi Đức Chúa Trời đã dùng Thi Thiên 41 để làm nền tảng cho tôi, tôi cảm nhận Chúa thách thức mình hãy cho đi miễn phí toàn bộ nội dung của tôi: các bài giảng, tài liệu PDF, tất cả mọi thứ. Tôi cảm nhận Ngài phán: “Những người cần điều đó nhất thì lại không có khả năng trả tiền.” Ngài nhắc tôi rằng khi Môi-se được sai đến với dân Y-sơ-ra-ên để giải cứu họ, họ đã không phải trả tiền cho sự giải cứu đó. Họ không thể trả nổi. Rồi Chúa phán một điều mà lúc đó tôi chưa hoàn toàn hiểu: “Như Ta đã sai con giống như Môi-se đến với những người đau khổ, Ta cũng sẽ sai một người giống như A-rôn đến giúp con thực hiện điều đó.”
Sáng hôm đó là Chúa Nhật. Sau khi nghe điều đó từ Chúa, tôi pha cà phê, mở máy tính xách tay, truy cập vào trang web của mình và chuyển toàn bộ nội dung sang chế độ miễn phí. Không còn tường phí, không còn bước thanh toán, tất cả đều miễn phí. Đúng vào tuần đó, tôi vừa mới đăng ký một hộp thư bưu điện cho chức vụ mới của mình, nhưng thậm chí tôi còn chưa đến kiểm tra lần nào.
Đến thứ Hai, tức là một ngày sau khi tôi cho miễn phí toàn bộ tài liệu của mình, trên đường đi làm tôi quyết định ghé xem hộp thư bưu điện. Chỉ có đúng một người biết về hộp thư đó, là một người trên Instagram đã xin địa chỉ và tôi đã đưa cho họ số hộp thư bưu điện hoàn toàn mới đó. Chỉ có vậy thôi. Tôi bước vào bưu điện, mở hộp thư ra và thấy bên trong có một tấm séc trị giá một nghìn bốn trăm đô la Mỹ. Tôi thật sự kinh ngạc vì trước đó tôi chưa từng nhận được khoản tiền nào như vậy qua đường bưu điện. Thực ra, trước đó tôi chưa từng nhận được bất cứ thứ gì qua đường bưu điện cho chức vụ của mình.
Ngay tại bưu điện, tôi mở trang web của mình lên và nhận thấy đúng vào thời điểm đó tôi có chính xác một nghìn bốn trăm lượt tải xuống. Tôi cảm thấy như Chúa đang phán với mình: “Con hãy tập trung vào việc ban phát của ăn thuộc linh cho người nghèo và những người thiếu thốn, còn Ta sẽ chăm lo nguồn cung cấp.” Điều kỳ diệu hơn nữa là em trai ruột của tôi đã trở thành người cộng tác tài chính đầu tiên và đều đặn cho chức vụ của tôi, một khoảnh khắc giống như A-rôn và Môi-se mà lúc đó bỗng nhiên tôi hiểu ra. Kể từ đó, cả trong đời sống cá nhân lẫn trong chức vụ, tôi đều chứng kiến Đức Chúa Trời luôn thành tín làm đầy chiếc cốc vẫn cứ liên tục được rót ra. Nếu bạn sống như một cái giếng để người khác đến uống, thì Đức Chúa Trời có cách của Ngài để luôn làm cho bạn được đầy trọn trở lại.
Nhận xét
Đăng nhận xét
Bạn được chạm đến điều gì hôm nay? Hãy chia sẻ để cùng gây dựng đức tin cho nhau nhé ❤️