Cẩm Nang Dành Cho Người Mới Về Sự Dâng Hiến - Tác giả: Vladimir Savchuk - Câu Gốc Mỗi Ngày


Cẩm Nang Dành Cho Người Mới Về Sự Dâng Hiến

Tác giả: Vladimir Savchuk



Mục lục

▶️Lời Giới Thiệu

Sự Tể Trị Của Chúa Và Sự Buông Thả ........................................ 


Chương 1


Một Phần Mười .................................................................... 


Chương 2


Của Lễ Hy Sinh ..................................................................... 


Chương 3


Bố Thí .................................................................................... 


Chương 4


Ân Tứ Ban Cho ..................................................................... 


Kết Luận

Tấm Lòng Rộng Rãi ............................................................... 


Chú Thích .............................................................................. 

Giới thiệu
Quyền Tể Trị Và Sự Giải Phóng



Mọi sự bắt đầu trong một khu vườn. Và cũng kết thúc trong một khu vườn.
Để tôi giải thích.
Vấn đề của nhân loại không bắt đầu từ sự nghèo khó. Nó bắt đầu từ sự ích kỷ. A-đam đứng trong Vườn Ê-đen, được bao quanh bởi sự dư dật, nhưng ông vẫn đưa tay hái trái từ chính cây mà Đức Chúa Trời đã phán rằng không thuộc về mình. (Sáng Thế Ký đoạn 2 câu 16–17; đoạn 3 câu 6.)
Khoảnh khắc đó không chỉ là sự bất tuân. Đó là sự ích kỷ, lấy bản thân làm trung tâm. Kể từ đó, nhân loại thừa hưởng một bản tính luôn hướng vào chính mình, bị thúc đẩy bởi sự tự bảo vệ, tự đề cao và tư lợi. (Rô-ma đoạn 5 câu 12.)
A-đam thứ nhất đã ích kỷ đưa tay về phía một cái cây để lấy. Nhưng A-đam sau cùng, là Chúa Giê-xu Christ, đã hy sinh dang hai tay trên một cái cây để ban cho. (Cô-rinh-tô thứ nhất đoạn 15 câu 45; Ga-la-ti đoạn 3 câu 13.)
Đối với A-đam thứ nhất, đó là: "Ý muốn của con phải được nên."
Đối với A-đam sau cùng, khi Ngài cầu nguyện trong Vườn Ghết-sê-ma-nê trước khi bị bắt, đó là: "Ý Cha được nên." (Xem Ma-thi-ơ đoạn 26 câu 39–42.)
Cây của A-đam đem đến sự chết. Cây của Chúa Giê-xu đem đến sự sống.
Một người nắm lấy. Người kia đầu phục.
Một người lấy cho chính mình. Người kia ban chính mình.
Đó là ngã rẽ mà mỗi tín hữu đều phải đối diện. Chúng ta hoặc sống như A-đam, hoặc sống như Chúa Giê-xu.
Cuối cùng, mọi điều đều bắt nguồn từ một trong hai lựa chọn: "Ý muốn của con" hoặc "Ý muốn của Cha."
Một người vẫn có thể xưng nhận Đấng Christ nhưng vẫn giữ lối sống ích kỷ, nhìn mọi thứ, kể cả tài chính của mình, qua lăng kính của bản thân. Chúng ta chấp nhận một "bộ ba bất thánh": tôi, chính tôi và bản thân tôi.
Thật thú vị, Ê-sai đoạn 14 câu 13–14, đoạn Kinh Thánh thường được hiểu là mô tả tiên tri về Sa-tan, có năm câu bắt đầu bằng "Ta sẽ": "Ta sẽ lên... Ta sẽ nhắc ngai... Ta sẽ ngồi... Ta sẽ lên... Ta sẽ giống như Đấng Rất Cao."
Khi cái "tôi" ở vị trí trung tâm của đời sống, chúng ta bắt đầu giống sự kiêu ngạo của kẻ thù hơn là sự đầu phục của Đấng Christ.
Trong khi đó, sứ đồ Phao-lô lại nói: "Tôi sống, không phải là tôi sống nữa..." (Ga-la-ti đoạn 2 câu 20.)
Vì vậy, khi chúng ta bắt đầu nói về sự dâng hiến, điều đó hầu như không liên quan đến tiền bạc mà liên quan đến quyền tể trị.
Trước khi chạm đến ví tiền, nó chạm đến ý muốn của chúng ta.
Ở trung tâm của lòng rộng rãi là một câu hỏi không thể tránh khỏi:
Ai là chủ sở hữu những gì tôi đang có?
Cho đến khi câu hỏi đó được giải quyết, sự dâng hiến sẽ luôn cảm thấy gượng ép, cảm tính hoặc bất tiện, thay vì tự do và đầy vui mừng.
Đó là lúc khái niệm quản gia xuất hiện.
Ý tưởng cốt lõi của sự quản gia rất đơn giản:
Đức Chúa Trời là Chủ sở hữu. Tôi là người quản lý.
Điều đó đánh thẳng vào gốc rễ của bản tính A-đam thứ nhất.
Khi Đức Chúa Trời là Chúa của đời sống chúng ta, bao gồm cả tài chính, Ngài giải thoát chúng ta khỏi sự kìm kẹp của "bộ ba tôi, chính tôi và bản thân tôi."
Quyền tể trị của Ngài dẫn chúng ta đến đời sống của một người quản gia.
Vua Đa-vít là người thể hiện tư duy của một người quản gia rõ ràng hơn hầu hết mọi người.
Khi đến lúc quyên góp để xây dựng nhà Đức Chúa Trời, Đa-vít không xem sự dâng hiến như thể ông đang giúp Đức Chúa Trời một việc.
Ông không nói: "Hãy xem tôi hy sinh nhiều thế nào."
Ông xem việc dâng hiến vừa là sự thờ phượng vừa là trách nhiệm.
Sau khi dân sự vui lòng dâng hiến, Đa-vít cầu nguyện:
"Ai là tôi... mà chúng tôi có thể vui lòng dâng hiến như vậy? Vì muôn vật đều đến từ Chúa, và những gì thuộc về Chúa, chúng tôi chỉ dâng lại cho Chúa." (Sử Ký thứ nhất đoạn 29 câu 14.)
Đa-vít hiểu rằng mọi nguồn lực trong tay ông vốn đã thuộc về Đức Chúa Trời.
Ông chỉ đang hoàn trả lại cho Chủ sở hữu thật.
Đời sống quản gia giết chết cảm giác mình có quyền đương nhiên và thay thế nó bằng lòng biết ơn.
Nó chuyển sự dâng hiến từ cảm giác mất mát sang sự nhìn nhận quyền tể trị của Chúa.
Chúng ta không dâng hiến để khiến Đức Chúa Trời mắc nợ mình.
Chúng ta dâng hiến vì Đức Chúa Trời đã sở hữu chúng ta, và mọi điều chúng ta quản lý đều ở dưới danh Ngài.
Khi Chúa Giê-xu sai các môn đồ đi lấy một con vật để Ngài cưỡi vào thành Giê-ru-sa-lem, Ngài đã đưa ra những chỉ dẫn rất cụ thể.
Ngài nói chính xác nơi họ sẽ tìm thấy một con lừa cái cùng với lừa con đang bị buộc.
Sau đó Ngài phán rõ ràng:
"Hãy đi... mở dây nó ra và dẫn đến đây." (Lu-ca đoạn 19 câu 30.)
Ngài cũng báo trước rằng sẽ có người chất vấn họ.
Hãy tưởng tượng xem. Bạn đang tháo dây một con lừa không phải của mình, rồi một người lạ hỏi:
"Anh đang làm gì vậy?"
Chúa Giê-xu chỉ cho họ một câu để trả lời:
"Chúa cần dùng nó." (Lu-ca đoạn 19 câu 31.)
Đó không chỉ là một câu chuyện.
Đó là một bức tranh về tài chính.
Con lừa phải được tháo cởi.
Hãy nghĩ xem.
Chúa Giê-xu ngồi trên con lừa đó và cả thành đều xôn xao.
Ngài không mua nó.
Ngài mượn nó.
Chúa Giê-xu có thói quen mượn mọi thứ, từ tử cung được mượn khi Ngài nhập thể, đến con lừa được mượn khi Ngài vào thành Giê-ru-sa-lem, rồi đến ngôi mộ được mượn khi Ngài chịu chết.
Đó chính là ý nghĩa của sự dâng hiến.
Chúng ta cho Đức Chúa Trời mượn những nguồn lực của mình để Ngài thúc đẩy chương trình của Ngài trên đất.
Tiền của tôi có thể trở thành thần tượng, hoặc có thể trở thành phương tiện đưa Chúa Giê-xu đến với nhiều người hơn.
Đức Chúa Trời không cần tiền của tôi, nhưng Ngài chọn cho tôi được tham dự.
Điều đó thật kỳ diệu biết bao.
Nhưng có một điều về việc cho Chúa mượn con lừa của bạn.
Trước hết nó phải được tháo cởi.
Sự dâng hiến thường khiến chúng ta cảm thấy như đang mất đi điều gì đó, nhưng thật ra đó là một quá trình được tháo cởi, một sự tháo gỡ trong cảm xúc khỏi sự kìm giữ của thế gian.
Đó là được tháo cởi khỏi ảo tưởng rằng mình là chủ sở hữu.
Được tháo cởi khỏi nhu cầu phải kiểm soát.
Được tháo cởi khỏi lòng tham.
Tất cả chúng ta đều muốn được Đức Chúa Trời sử dụng.
Nhưng đôi khi trước hết chúng ta phải được tháo cởi.
Và chính câu nói ấy rất quan trọng:
"Chúa cần dùng nó."
Không phải chỉ là "Hội Thánh cần nó."
"Người nghèo cần nó."
Hay "Dự án này cần nó."
Mà là:
"Chúa cần dùng nó."
Nếu Ngài là Chúa, thì tôi là đầy tớ.
Ngài là Chủ sở hữu.
Tôi là người quản gia.
Điều đó giống như gửi tiền vào ngân hàng.
Khi bạn đến rút tiền, nhân viên ngân hàng không hề cảm thấy bị xúc phạm.
Tại sao?
Vì bạn là chủ sở hữu.
Ngân hàng chỉ quản lý số tiền đó.
Xưng nhận: "Chúa Giê-xu là Chúa" không phải là ngôn ngữ tôn giáo.
Đó là lời tuyên bố về quyền sở hữu. (Rô-ma đoạn 10 câu 9–13.)
Điều đó có nghĩa là Ngài có quyền truyền lệnh, có thẩm quyền hướng dẫn và hoàn toàn tự do sử dụng những gì vốn đã thuộc về Ngài.
Đó là lý do lời xưng nhận đầu tiên của Hội Thánh không phải là:
"Chúa Giê-xu là Đấng Cứu Thế."
Mà là:
"Chúa Giê-xu là Chúa."
Sự cứu rỗi là điều thiết yếu.
Nhưng quyền tể trị xác định mối quan hệ của chúng ta với Đức Chúa Trời.
Xưng nhận "Chúa Giê-xu là Chúa" không chỉ là một giáo lý.
Đó là sự đầu phục quyền sở hữu.
Chúng ta hãy đi sâu hơn, bởi vì ngay cả Giu-đa cũng hiểu quyền tể trị có nghĩa là gì.
Khi Chúa Giê-xu báo trước rằng một trong mười hai môn đồ sẽ phản Ngài, từng người một hỏi:
"Lạy Chúa, có phải con không?"
Nhưng Giu-đa lại hỏi:
"Lạy Thầy, có phải con không?" (Ma-thi-ơ đoạn 26 câu 22, 25.)
Giu-đa có thể gọi Chúa Giê-xu là Thầy.
Nhưng ông không thể gọi Ngài là Chúa.
Mặc dù theo Chúa rất gần, ông vẫn chống lại thẩm quyền của Ngài.
Và sự chống đối đó bộc lộ qua mối quan hệ của ông với tiền bạc.
Quyền tể trị sẽ tháo cởi bạn.
Còn Giu-đa vẫn bị trói buộc.
Kinh Thánh cho biết Giu-đa là một kẻ trộm, thường lấy tiền trong túi quỹ cho riêng mình. (Giăng đoạn 12 câu 6.)
Điều ông không chịu đầu phục quyền tể trị của Đấng Christ cuối cùng lại thống trị chính ông.
Đến thời điểm quyết định, Giu-đa phản bội Chúa Giê-xu không phải vì dục vọng hay thờ thần tượng, mà vì bạc. (Ma-thi-ơ đoạn 26 câu 14–16.)
Bạn có thể ở gần Chúa Giê-xu nhưng vẫn chống lại quyền tể trị của Ngài.
Và tiền bạc thường là nơi điều đó bộc lộ rõ nhất.
Bản sao kê ngân hàng của bạn là một tài liệu thần học.
Nó bày tỏ điều bạn thật sự thờ phượng.
Kẻ thù chưa bao giờ bận tâm đến tôn giáo.
Sa-tan không chống lại ngôn ngữ thuộc linh, đời sống đạo đức, hay thậm chí niềm tin nơi Đức Chúa Trời, miễn là Đức Chúa Trời không còn được nhìn nhận là Chúa.
Sự cám dỗ đầu tiên trong Kinh Thánh không phải là cuộc tấn công vào sự hiện hữu của Đức Chúa Trời, mà là vào thẩm quyền của Ngài.
Trong Sáng Thế Ký đoạn 2, Đức Chúa Trời liên tục được gọi là "Giê-hô-va Đức Chúa Trời." (Sáng Thế Ký đoạn 2 câu 4–22.)
Nhưng khi con rắn nói trong Sáng Thế Ký đoạn 3, có một thay đổi rất tinh tế.
Nó hỏi Ê-va:
"Đức Chúa Trời có thật đã phán rằng...?" (Sáng Thế Ký đoạn 3 câu 1.)
Danh xưng "Giê-hô-va" biến mất.
Sa-tan không đầu phục Đức Chúa Trời là Chúa, nên hắn loại bỏ quyền tể trị khỏi cuộc đối thoại.
Ê-va cũng đi theo cách đó.
Bà bắt đầu nói về Đức Chúa Trời mà không còn nhìn nhận quyền tể trị của Ngài.
Và một khi quyền tể trị bị loại bỏ, sự vâng lời nhanh chóng sụp đổ.
Sự sa ngã không bắt đầu khi Ê-va ăn trái cây.
Nó bắt đầu khi Đức Chúa Trời không còn được đối xử như Chúa.
Khi quyền tể trị bị gạt bỏ, sự cai trị của bản thân sẽ chiếm chỗ.
Lòng rộng rãi phát sinh từ đời sống quản gia.
Và đời sống quản gia gắn liền với quyền tể trị.
Đức Chúa Trời là Chủ sở hữu của mọi sự. (Thi Thiên đoạn 24 câu 1.)
Mọi điều chúng ta có đều do Đức Chúa Trời ban cho và chỉ được giao cho chúng ta quản lý trong một thời gian. (Cô-rinh-tô thứ nhất đoạn 4 câu 7.)
Chúng ta không dâng hiến để làm cho Đức Chúa Trời trở nên rộng lượng.
Chúng ta dâng hiến vì Ngài vốn đã rộng lượng.
Sự dâng hiến không giúp ích cho Đức Chúa Trời.
Nó khiến chúng ta trở nên khiêm nhường.
Đó là lý do sự dâng hiến thường khiến chúng ta cảm thấy mất mát trước khi cảm nhận được sự tự do.
Bất cứ điều gì đang nắm giữ tấm lòng đều phải được tháo cởi trước khi có thể phục vụ mục đích của Đức Chúa Trời.
Nếu bạn không để Chúa Giê-xu ngồi trên con lừa của mình, có lẽ bạn sẽ phát hiện rằng con lừa ấy đang ngồi trên chính bạn.
Lòng tham siết chặt một cách âm thầm.
Chúa Giê-xu cảnh báo rằng:
"Sự lo lắng về đời này và sự mê đắm giàu sang làm cho đạo nghẹt ngòi." (Ma-thi-ơ đoạn 13 câu 22.)
Lòng tham không phải lúc nào cũng gào thét.
Nó làm người ta ngạt thở.
Nó đã bóp nghẹt Giu-đa.
Nó hủy diệt A-na-nia và Sa-phi-ra. (Công Vụ Các Sứ Đồ đoạn 5 câu 1–10.)
Nó làm hư mất Ghê-ha-xi. (Các Vua thứ hai đoạn 5 câu 20–27.)
Nó giết chết A-can. (Giô-suê đoạn 7.)
Nó khiến chàng thanh niên giàu có quay lưng bước đi, không phải vì Chúa Giê-xu đòi hỏi điều vô lý, mà vì Ngài đòi hỏi điều phải trả giá. (Ma-thi-ơ đoạn 19 câu 16–22.)
Lòng tham không nằm ở chỗ bạn sở hữu bao nhiêu.
Mà nằm ở điều gì đang chiếm lấy tâm trí bạn.
Kinh Thánh mô tả lòng tham là một cái bẫy, là con đường dẫn đến sự hủy diệt và là một cái rễ sinh ra đau khổ. (Ti-mô-thê thứ nhất đoạn 6 câu 9–10.)
Nó hứa hẹn sự thỏa mãn nhưng chỉ đem đến những nỗi đau nhức nhối.
Chúng ta hãy làm rõ một điều.
Đức Chúa Trời không chống lại việc chúng ta có của cải.
Ngài chống lại việc của cải sở hữu chúng ta.
Áp-ra-ham rất giàu có và được gọi là bạn của Đức Chúa Trời. (Sáng Thế Ký đoạn 13 câu 2; Gia-cơ đoạn 2 câu 23.)
Đa-vít giàu có và được gọi là người đẹp lòng Đức Chúa Trời. (Sa-mu-ên thứ nhất đoạn 13 câu 14.)
Ngay cả thiên đàng cũng được lát bằng vàng nhưng vẫn hoàn toàn thánh khiết. (Khải Huyền đoạn 21 câu 21.)
Của cải chỉ bị lên án khi con người yêu nó, (Ti-mô-thê thứ nhất đoạn 6 câu 10), đặt lòng tin nơi nó, (Mác đoạn 10 câu 23–24), hoặc đạt được nó bằng những cách sai trái. (Ê-phê-sô đoạn 4 câu 28.)
Đó là lý do sự dâng hiến giải thoát chúng ta.
Nó phá vỡ sự kìm kẹp của lòng tham trên linh hồn.
Chúa Giê-xu phán rằng ai vì cớ Ngài mà mất sự sống mình thì sẽ tìm lại được. (Ma-thi-ơ đoạn 10 câu 39; đoạn 16 câu 25.)
Điều gì chúng ta đầu phục cho Chúa Giê-xu sẽ không bao giờ mất mãi mãi.
Điều gì chúng ta nắm giữ thật chặt thì chỉ giữ được tạm thời.
Như Jim Elliot đã viết:
"Người nào từ bỏ điều mình không thể giữ để nhận lấy điều mình không bao giờ có thể mất thì không phải là kẻ ngu dại."
Con lừa mà Chúa Giê-xu cưỡi vào thành Giê-ru-sa-lem không hề nổi bật.
Nó chỉ là một phương tiện.
Tiền bạc cũng giống như con lừa ấy.
Nó là phương tiện, không phải chủ nhân.
Là một đầy tớ tốt, nhưng là một người cai trị vô cùng tệ.
Khi Chúa Giê-xu ngồi trên con lừa ấy, đám đông đã được chạm đến. (Ma-thi-ơ đoạn 21 câu 8–11.)
Có người dâng con lừa của mình.
Có người trải áo xuống đường.
Có người chặt cành cây.
Chúa cần những điều khác nhau từ những con người khác nhau.
Nhưng tất cả đều phải được tháo cởi.
Xuyên suốt Kinh Thánh, Đức Chúa Trời đã mở mang vương quốc Ngài thông qua những nguồn lực được đầu phục.
Một bà góa nuôi một nhà tiên tri. (Các Vua thứ nhất đoạn 17 câu 8–16.)
Các vua ngoại bang tài trợ cho nhà Đức Chúa Trời. (Các Vua thứ nhất đoạn 5 câu 8–11; Ê-xơ-ra đoạn 6 câu 3–5.)
Các nhà thông thái mở kho báu của mình. (Ma-thi-ơ đoạn 2 câu 11.)
Một đội trưởng La Mã xây dựng nhà hội. (Lu-ca đoạn 7 câu 2–5.)
Một người Sa-ma-ri trả tiền để cứu giúp người bị thương. (Lu-ca đoạn 10 câu 33–35.)
Chúa Giê-xu mượn một chiếc thuyền để giảng đạo. (Lu-ca đoạn 5 câu 3.)
Mượn bánh để nuôi đám đông. (Giăng đoạn 6 câu 9–13.)
Mượn bụi đất để chữa mắt người mù. (Giăng đoạn 9 câu 6–7.)
Và thậm chí mượn cả một ngôi mộ để chứng minh sự phục sinh. (Ma-thi-ơ đoạn 27 câu 59–60.)
Đức Chúa Trời không cần những gì chúng ta có để thực hiện ý muốn Ngài.
Nhưng Ngài chọn hành động thông qua những gì chúng ta đầu phục.
Chúa biết mọi thứ Ngài cần đang được buộc ở đâu. (Thi Thiên đoạn 139 câu 1–7.)
Câu hỏi không bao giờ là liệu Đức Chúa Trời có biết hay không.
Mà là liệu chúng ta có sẵn lòng hay không.
Cuốn sách này không nói về số tiền, áp lực hay những chiêu thức kêu gọi dâng hiến.
Đây là cẩm nang dành cho người mới về quyền tể trị được bày tỏ qua lòng rộng rãi.
Bởi vì khi Chúa Giê-xu thật sự là Chúa, sự dâng hiến không còn là một cuộc vật lộn.
Nó trở thành sự tự do.
Bạn có để Chúa Giê-xu mượn con lừa của mình không?


✨ GỢI Ý MUA SẮM
🩷 Sổ Tay Bìa Da Cao Cấp A5
✨ Bìa da mềm cao cấp.
📝 Giấy dày, viết êm, hạn chế lem mực.
🎒 Phù hợp học tập, làm việc, ghi chép và viết nhật ký.

Sổ Tay Chất Lượng A5 200 Trang – Vở kẻ ngang bìa da PU sang trọng, bền đẹp và tiện mang theo mỗi ngày.
💖 Mua sắm qua các liên kết dưới đây là cách đơn giản để ủng hộ Câu Gốc Mỗi Ngày. Mỗi đơn hàng đủ điều kiện sẽ giúp kênh có thêm nguồn kinh phí duy trì và phát triển nội dung.
🌱 Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng Câu Gốc Mỗi Ngày.

Nhận xét