8 Sự Thật Đáng Kinh Ngạc Về Giu-đa Ích-ca-ri-ốt
Tác giả: Dr. Allma Johnson
Chỉ cần nhắc đến tên ông, nhiều người đã cảm thấy bức xúc, xao động và tự hỏi: Làm sao một người như vậy lại có thể được gọi là một Sứ đồ của Chúa Giê-xu Christ?
Hành trình của vị sứ đồ này là một trong những ghi chép bi thảm và bí ẩn nhất trong Kinh Thánh, được thuật lại với nhiều chi tiết nhưng không phải lúc nào cũng có lời giải thích rõ ràng.
Không còn nghi ngờ gì nữa, ông là một trong mười hai Sứ đồ, nhưng luôn bị xếp cuối cùng, vì ông tai tiếng với danh xưng: “kẻ phản bội.”
Dù được Chúa Giê-xu gọi ra khỏi chốn vô danh, Ngài vẫn phán về ông lời nghiêm khắc nhất từng được nói về một con người:
“Thà người đó đừng sinh ra thì hơn” (Ma-thi-ơ đoạn 26 câu 24).
Trong hơn hai mươi thế kỷ qua, thế gian vẫn lặp lại câu Kinh Thánh ấy khi nhắc đến những con người đã tự hủy hoại đời sống mình.
Vậy vị Sứ đồ tai tiếng này là ai?
Tên ông là Giu-đa Ích-ca-ri-ốt.
1. Giu-đa Ích-ca-ri-ốt và Bôn-xơ Phi-lát
Khi nhắc đến sự đóng đinh của Chúa Giê-xu Christ, hai cái tên gần như luôn được nghĩ đến cùng lúc là Giu-đa Ích-ca-ri-ốt và Bôn-xơ Phi-lát.
Họ thường bị đặt song song với nhau, như những biểu tượng của sự phản bội và hèn nhát.
Tổng đốc Phi-lát mang tiếng là người tin rằng Đấng bị phản bội là vô tội, nhưng gánh nặng tội lỗi trên danh Giu-đa – một người Do Thái – còn nặng nề hơn gấp bội.
2. Sự Phản Trắc Của Giu-đa
Từ nhiều thời đại trước, sự phản bội của Giu-đa đã bị xem là hành động ghê tởm nhất từng được thực hiện.
Từ những đam mê đen tối cho đến những hình dung kinh hoàng nhất của trí tưởng tượng, người ta đã nghĩ về vị sứ đồ này với sự độc ác dữ dội và lòng vô ơn đáng sợ.
Ngay cả trẻ em, khi nghe câu chuyện về Giu-đa, cũng rùng mình trước tội ác của ông, khiến tên ông trở thành biểu tượng cho sự phản bội và tráo trở.
Có bốn mươi câu Kinh Thánh trong Tân Ước đề cập đến sự phản bội Chúa chúng ta, và mỗi câu đều ghi rõ Giu-đa là thủ phạm – kẻ phản bội hoàn hảo.
Nồi chiên không dầu Mishio 7 lít MK373 Online Giá Rẻ Quá
3. Giu-đa Là Người Kê-ri-ốt
Tên riêng của ông là Giu-đa, còn tên thứ hai Ích-ca-ri-ốt bắt nguồn từ một từ Hy Lạp, có nghĩa là “người đến từ Kê-ri-ốt”, thị trấn nơi ông sinh ra.
Cha ông được gọi là Si-môn Ích-ca-ri-ốt (Giăng đoạn 6 câu 71; đoạn 13 câu 2, 26).
Vì có đến sáu người khác cũng mang tên Giu-đa, nên danh xưng “Ích-ca-ri-ốt” được thêm vào để phân biệt.
Ông là môn đồ duy nhất trong nhóm xuất thân từ vùng quanh Giê-ru-sa-lem, còn tất cả các sứ đồ khác đều đến từ Ga-li-lê ở miền bắc xa xôi của Pa-lê-tin (A-mốt đoạn 2 câu 2; Giô-suê đoạn 15 câu 25).
4. Môn Đồ Và Sứ Đồ
Ma-thi-ơ đoạn 10 câu 4, Mác đoạn 3 câu 19, và Lu-ca đoạn 6 câu 16 cho biết Giu-đa trở thành một sứ đồ, nhưng Kinh Thánh không ghi lại rõ ràng khi nào và bằng cách nào ông trở thành môn đồ của Chúa Giê-xu.
Là người có ý chí mạnh và tự cao, Giu-đa theo Chúa không phải như một người bạn, mà như một người yêu nước hay một nhà lãnh đạo chính trị. Ông hiểu lời dạy và hành động của Đấng Christ qua lăng kính kỳ vọng cá nhân của mình.
Các môn đồ khác tìm thấy nơi Chúa Giê-xu một Thầy dạy khiến họ yêu mến và ngưỡng mộ; nhưng với Giu-đa, điều đó không xảy ra.
Dù không ghi chép chi tiết về sự kêu gọi của ông, Kinh Thánh khẳng định rằng ông được chọn (Giăng đoạn 6 câu 70).
Tại sao Đấng Christ lại chọn ông?
Chúng ta biết rằng Chúa làm theo ý muốn Ngài (Thi Thiên 135 câu 6). Mọi lời tiên tri đều phải được ứng nghiệm, kể cả những lời tiên tri Cựu Ước liên quan đến kẻ phản bội (Thi Thiên 41 câu 9; Giăng đoạn 17 câu 12; Công Vụ đoạn 1 câu 20).
Đức Chúa Trời – Đấng biết sự cuối cùng ngay từ ban đầu – đã biết Giu-đa sẽ làm gì từ hàng thế kỷ trước. Những lời tiên tri này chứng minh quyền tiên tri và sự soi biết trước của Kinh Thánh.
10 bút bi thiên long 027 giá tốt Tháng 1, 2026 Mua ngay
5. Chúa Giê-xu Không Vạch Trần Giu-đa
Vì lòng nhẫn nại và chịu đựng phi thường, Chúa Giê-xu không phơi bày Giu-đa khi chứng kiến sự suy đồi dần dần của ông, mà để ông tự bộc lộ bản chất thật vào thời điểm của mình.
Ngay trong đêm phản bội, khi bánh được bẻ ra và rượu được uống chung với ông, Chúa vẫn kiềm chế, dù biết người “đã giơ gót mình lên nghịch cùng Ta” (Thi Thiên 41 câu 9).
6. Ông Là Người Giữ Túi Tiền
Giu-đa được giao một vị trí đầy tin cậy: người giữ túi tiền của nhóm môn đồ.
Ông có khả năng quản lý tài chính và thói quen kinh tế.
Những phụ nữ khá giả đã chu cấp cho Chúa Giê-xu và các môn đồ (Lu-ca đoạn 8 câu 3), và Giu-đa được giao quản lý quỹ này. Điều đó cho thấy các sứ đồ khác hoàn toàn tin tưởng ông – cho đến tận đêm phản bội.
Tuy nhiên, Kinh Thánh cho biết rõ ràng:
“Giu-đa vốn là kẻ trộm; giữ túi tiền và lấy của để trong đó” (Giăng đoạn 12 câu 6).
Giu-đa có lương tâm không? Có.
Nhưng Chúa Giê-xu biết rõ những ý nghĩ kín giấu trong lòng người, và biết điều gì ở trong con người.
Trong nghi thức rửa chân (Giăng đoạn 13 câu 1–20), Chúa ám chỉ rằng trong mười hai người có một kẻ phản bội – không phải ai cũng thanh sạch.
Và khi Chúa nói:
“Điều ngươi làm, hãy làm mau đi” (Giăng đoạn 13 câu 27),
đó không phải là mệnh lệnh, mà là sự phơi bày quyết định đã chín muồi trong lòng Giu-đa.
7. Âm Mưu Và Thỏa Thuận Phản Bội
Giu-đa là kẻ phản bội ngay từ trong lòng.
Từ việc biển thủ nhỏ nhặt cho đến việc chỉ trích Ma-ri ở Bê-tha-ni khi bà xức dầu cho Chúa Giê-xu (Giăng đoạn 12 câu 1–8), Kinh Thánh bộc lộ rõ bản chất ông.
Ông hành động dưới sự xúi giục của Sa-tan (Giăng đoạn 13 câu 27).
Ông chủ động thỏa thuận và chờ thời cơ thuận tiện để bán Thầy mình (Ma-thi-ơ đoạn 26 câu 16; Mác đoạn 14 câu 11).
Đây không phải là hành động bộc phát, mà là kế hoạch có tính toán.
“Giu-đa biết chỗ ấy” (Giăng đoạn 18 câu 2) và dùng chính sự quen thuộc đó để nộp Chúa cho kẻ thù.
Kinh Thánh Bản Dịch Mới (NVB) Liền Bao Da - Khổ nhỏ 11x17cm
8. Được Đón Tiếp Bởi Các Thầy Tế Lễ Và Thỏa Thuận Hoàn Tất
Lòng căm ghét của các thầy thông giáo và người Pha-ri-si đối với Chúa Giê-xu khiến họ háo hức tiếp nhận sự phản bội của Giu-đa.
Giá của sự phản bội là ba mươi miếng bạc – thậm chí còn chưa bằng một nửa số tiền mà Giu-đa từng than phiền khi Ma-ri xức dầu cho Chúa, trị giá “ba trăm đê-na-ri”, tức tiền công của khoảng ba trăm ngày (Giăng đoạn 12 câu 5).
Ê-xê-chi-ên nói về việc làm ô uế danh Đức Chúa Trời “vì nắm lúa mạch và miếng bánh” (Ê-xê-chi-ên đoạn 13 câu 19).
A-mốt mô tả những kẻ “bán người công chính lấy bạc, bán người nghèo lấy một đôi giày” (A-mốt đoạn 2 câu 6).
Ngày nay, vẫn còn những người bán rẻ danh dự và lẽ thật, đổi linh hồn mình lấy tiền bạc, hy sinh đức tin và mọi hy vọng thiên đàng vì lợi ích vật chất.